Thanh Y nữ hiệp nghe vậy, sắc mặt thoắt cái đỏ bừng, vừa kinh hãi vừa tức giận.
Từ nhỏ nàng đã được Hoa Sơn phái nâng niu như hòn ngọc quý. Lúc xuống núi, người trong giang hồ gặp nàng ai nấy cũng đều hết mực kính trọng, chưa từng phải chịu nửa phần khinh mạn.
Lúc này lại bị đám người Trần Hạo ngó lơ, sự kiêu ngạo ăn sâu vào xương tủy lập tức bùng phát.
Dù kinh mạch đã bị phong tỏa, nàng vẫn quật cường giãy giụa, hai mắt trợn tròn như phun lửa.




